1. Các thành viên khi post bài chú ý nếu nội dung sai khu vực quy định sẻ bị ban nick và xóa tất cả những bài của acc vi phạp ngay lập tức ( Không có việc cáo kiện gì ở đây nhé ). Các bạn SEO chú ý giùm.
    Quy Định Về Avatar:
    Lựa chọn avatar khác với mặt định của Cotdien.com là điều bắt buộc khi đăng bài. Bất cứ bài viết nào tính từ thời điểm ngày 12/09/2017 của thành viên không có avatar riêng sẽ được coi là không hợp lệ.
    Những điều ở trên đồng nghĩa là vi phạm và ban nick xoá bài là cái kết đau lòng không ai muốn (àh tất nhiên là cũng khỏi kiện cáo)

Chương 53: Thảm thiết(1) - Bách luyện thành thần

Thảo luận trong '1. Nhà Tuyển Dụng' bắt đầu bởi Anhdunghd94, 7 Tháng tư 2021.

  1. Anhdunghd94

    Anhdunghd94 New Member

    Tham gia ngày:
    11 Tháng sáu 2020
    Bài viết:
    29
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Kinh Doanh
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Web:
    - La Chinh, Mạnh Thường Quân và Triệu Húc Dũng nhìn thấy một màn này, sắc mặt cực kỳ âm trầm.



    Bốn người bọn họ tuy rằng không tận lực tạo thành một tiểu đội, thế nhưng đi cùng Thanh Lam Đội săn giết Đao Trùng một thời gian, phối hợp với nhau cũng có chút ăn ý.



    Vậy mà, chỉ mấy canh giờ sau, một người trong nhóm lại chết thảm tại chỗ. Giờ phút này, trong lòng mọi người chợt dâng lên một cỗ bi ai. Chẳng lẽ hôm nay mọi người sẽ chôn thây tại chỗ này sao?

    >>>> Mời bạn đọc truyện Bách Luyện Thành Thần truyện chữ của tác giả Ân Tứ Giải Thoát được update mới nhất tại TruyenTR.com


    Nhưng vào lúc này, Lục Kiêu bỗng thét gào, vừa chạy vừa bắn tên về phía đôi mắt kép khổng lồ. Chỉ là, mũi tên chỉ bay được nửa đường đã bị Mẫu Hoàng nhẹ nhàng hất đi.



    Tuy rằng mũi tên này không tạo thành tổn thương gì đối với Mẫu Hoàng, thế nhưng lại khiến nó nổi giận. Mẫu Hoàng liền hướng lưỡi đao đuổi về phía Lục Kiêu.



    - Mọi người chạy mau! Để ta dẫn Mẫu Hoàng đi!



    Lục Kiêu hét lớn, không còn để ý đến chuyện sinh tử của bản thân.



    Thừa dịp Mẫu Hoàng đuổi theo Lục Kiêu, tạo ra một đường sinh cơ, mọi người mới có một cơ hội đào thoát.



    Dù vậy, tình thế cũng không khả quan hơn là mấy. Ngoại trừ Mẫu Hoàng đang đuổi theo Lục Kiêu, còn có hơn "một biển" Đao Trùng cùng với hơn trăm con thủ lĩnh Đao Trùng đang vây công.



    Binh sĩ Thanh Lam Đội quyết đoán châm lửa cho những ống trúc, khói xám cuồn cuộn tản mát ra. Bất luận là Đao Trùng bình thường hay thủ lĩnh Đao Trùng, đều cực kỳ chán ghét mùi khói trúc này, tất cả đều nhao nhao tránh đi. Phía trước rốt cuộc cũng mở ra một con đường.





    - Đi mau! La Chinh!



    Triệu Húc Dũng chuẩn bị rời đi, lại thấy La Chinh ngẩn người ngay tại chỗ.



    - La Chinh huynh, nếu là còn không đi, sẽ không thể đi được nữa đâu.



    Mạnh Thường Quân chợt cảm thấy khó hiểu.



    La Chinh dường như đang suy nghĩ điều gì, khuôn mặt chợt hiện lên vẻ kiên quyết, miệng nói:



    - Mạnh huynh, Triệu huynh, mọi người đi trước đi, ta đi giúp Lục Kiêu!



    Dứt lời, La Chinh liền gồng chân, phóng nhanh về phía Lục Kiêu.



    - Ngươi đi làm gì? Đi để chịu chết sao?



    Triệu Húc Dũng kêu lên.




    Mạnh Thường Quân chớp chớp mắt, nhưng không nói gì. Mắt nhìn người của hắn rất chuẩn xác, tuy rằng kết giao với nhau còn chưa được hai ngày, nhưng hắn cũng đã hiểu chút ít về tính cách của La Chinh, khuyên can là vô dụng.



    Mặc dù Lục Kiêu ra sức chạy như điên, thế nhưng mỗi bước đi của Mẫu Hoàng đều cách nhau đến mấy trượng, cho nên tốc độ của Lục Kiêu lại chậm hơn một bậc.



    Chỉ là, bởi vì đường chạy của cả hai không phải là đường thẳng, mà La Chinh lại chạy thẳng đuổi đến, thế nên cũng nhanh chóng đuổi kịp.



    Khoảng cách với Mẫu Hoàng chỉ còn một trăm trượng!



    Sau khi tiến vào Luyện Tủy Cảnh, các giác quan cũng được cải thiện hơn. Đối với việc tính toán khoảng cách, La Chinh có lòng tin nắm chắc.



    Hô hô!



    Tiếng gió lướt qua bên tai, La Chinh cầm thanh phi đao bị tàn phá trên tay. Hiện tại lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.



    Vào lúc này, La Chinh không hề sợ hãi, thậm chí còn loáng thoáng có chút kích động!



    Năm mươi trượng!



    Khoảng cách ngày càng gần, những văn lộ trên người Mẫu Hoàng, La Chinh hoàn toàn có thể thấy rõ.



    Hai mươi trượng!



    Mười trượng!



    Mẫu Hoàng hiện đã đuổi kịp Lục Kiêu, lưỡi đao khổng lồ đã bắt đầu giương lên cao.



    Một mình đối mặt với Mẫu Hoàng, giờ phút này Lục Kiêu đã biết chính mình đã không thể trốn thoát. Thế nhưng, thân là binh sĩ Đế Quân, dù là trong hoàn cảnh sinh tử, hắn cũng sẽ không ngồi im chờ chết, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng mới chính là phong cách của bọn hắn. Thế nên, trong mắt Lục Kiêu không hề có bất kì một sự tuyệt vọng nào, mà thay vào đó là dũng khí và sức mạnh vô tận.



    Điên cuồng hét lên một tiếng, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, Lục Kiêu xông về phía lưỡi đao khổng lồ.



    - Chính là lúc này!



    Vào đúng lúc này, La Chinh tập trung lực lượng vào hai chân, nhảy vọt lên không trung.



    Cùng lúc, với xu thế nhảy lên làm lực đẩy, tàn phá phi đao rạch phá không khí, bay về phía Mẫu Hoàng.



    Mẫu Hoàng to lớn như vậy, mà tàn phá phi đao lại chỉ nhỏ cỡ bàn tay. Cho dù có đâm vào thân thể, chỉ sợ cũng không tạo ra tổn thương gì quá lớn. Hiện tại mục tiêu La Chinh nhắm vào chính là tại phần khớp của lưỡi đao!




    Một kích này, La Chinh nắm bắt thời cơ cực kỳ chuẩn xác!



    Khi lưỡi đao chỉ còn cách Lục Kiêu chừng vài thước, chợt có tiếng "Phốc" vang lên. Phi đao đâm vào phần khớp của lưỡi đao.





    Giáp xác của Mẫu Hoàng cực kỳ rắn chắc, thế nhưng tàn phá phi đao uy lực vẫn như trước, dễ dàng cắt qua đầu khớp.



    Bành!



    Lưỡi đao khổng lồ chợt rớt lìa ra, ầm ầm rơi xuống mặt đất. Mà Lục Kiêu thì hoàn toàn ngây người tại chỗ, tựa hồ không rõ chuyện gì xảy ra.



    Xèo… Xèo… Chít… Chít!



    Mẫu Hoàng đau điếng, rít lên thanh âm bén nhọn.



    Âm thanh dao động khiến màng tai La Chinh và Lục Kiêu đau đớn không thôi



    Đôi mắt kép đột nhiên chuyển động, rất nhanh sau đó liền nhận ra La Chinh ở bên cạnh, lưỡi đao còn lại chợt chém về phía đầu La Chinh!



    La Chinh đã sớm có phòng bị, liền lách người né tránh nhát đao, sau đó nhắm về một hướng khác mà chạy như điên.



    Mẫu Hoàng kéo lưỡi đao về, tạo nên một cái rãnh dài trên mặt đất, miệng thét lên "xèo xèo". Lúc này, tất cả thù hận của nó đều tập trung lên người La Chinh, nó bỏ qua Lục Kiêu, ra sức đuổi theo La Chinh.



    Từ bờ vực sinh tử nhặt về cái mạng nhỏ, Lục Kiêu cảm thấy cả người như hư thoát, mắt ngơ ngát nhìn Mẫu Hoàng đi xa, lồng ngực không ngừng phập phồng. Vạn lần hắn cũng không ngờ, La Chinh sẽ cứu hắn, dẫn Mẫu Hoàng rời đi!



    Hô hô!



    Tiếng gió liên tục thổi qua hai bên tai, rừng cây ở hai bên không ngừng vụt ra phía sau. La Chinh không chọn đường chạy. Bởi, hắn căn bản không có cơ hội phân biệt đường đi!



    Ngoại trừ việc chạy như điên về phía trước ra, hắn không có bất kì một giây phút này để suy nghĩ.



    Mẫu Hoàng ở phía sau điên cuồng đuổi theo không dứt. Cho dù hiện tại Mẫu Hoàng chỉ còn lại một lưỡi đao, nhưng đối với La Chinh, đây vẫn không phải là cuộc chiến mà hắn có thể thắng được.



    Bạch!



    Một đạo tàn ảnh màu đỏ hồng bất chợt hiện lên phía sau lưng La Chinh, cắt mặt đất hắn vừa lướt qua thành một khe hở dài mấy chục mét.
    >>> Đọc thêm nhiều truyện kiếm hiệp hay khác được cập nhật nhanh nhất tại truyentr.com
     

Chia sẻ trang này