1. Các thành viên khi post bài chú ý nếu nội dung sai khu vực quy định sẻ bị ban nick và xóa tất cả những bài của acc vi phạp ngay lập tức ( Không có việc cáo kiện gì ở đây nhé ). Các bạn SEO chú ý giùm.
    Quy Định Về Avatar:
    Lựa chọn avatar khác với mặt định của Cotdien.com là điều bắt buộc khi đăng bài. Bất cứ bài viết nào tính từ thời điểm ngày 12/09/2017 của thành viên không có avatar riêng sẽ được coi là không hợp lệ.
    Những điều ở trên đồng nghĩa là vi phạm và ban nick xoá bài là cái kết đau lòng không ai muốn (àh tất nhiên là cũng khỏi kiện cáo)

chuyển nhà thành hưng Tôi căng thẳng và tuyệt vọng

Thảo luận trong '2. AntiVirus' bắt đầu bởi chuyennhathanh, 23 Tháng mười hai 2018.

  1. chuyennhathanh

    chuyennhathanh Active Member

    Tham gia ngày:
    30 Tháng mười một 2018
    Bài viết:
    8,415
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    - chuyển nhà thành hưng Tôi căng thẳng và tuyệt vọng khi xâu chuỗi các thất bại do khách quan, nếu biết trước tôi cứ thả trôi cuộc đời để không phải mệt mỏi như bây giờ. Ngày xưa nhà nghèo và tôi luôn có tên trong danh sách học sinh nghèo. Học tiểu học tôi đi chân đất với quần cộc, ngày lên huyện thi học sinh giỏi mẹ phải mượn quần dài của bạn cho tôi mặc. Càng lớn tôi càng mâu thuẫn với bố, đỉnh điểm là trận đòn chí mạng ngay thời khắc quan trọng cuối năm học 12. Tôi học căng thẳng, quyết tâm đậu đại học. Sau trận đánh này tôi bỏ nhà đi lang thang, sau một tháng tôi tiếc công 12 năm học nên lại quay về thi tốt nghiệp. Kỳ thi này không làm khó tôi. Ở nhà 3 tuần tôi phải đối diện với lối sống "nay có ta cứ no say, ngày mai hết lại đi cày tiếp" của bố. Cũng sợ bị đánh nên tôi xin tiền mẹ với lý do đi thi đại học. Bà đi vay mượn một triệu nhưng chỉ được 800 nghìn đồng cho tôi, đến vụ mùa trả một triệu, cùng với lời khuyên ăn không đủ ăn tiền đâu mà đại học.

    Tôi lên Sài Gòn một mình, tìm đến các sinh viên tình nguyện, tìm việc làm phục vụ quán cơm. Tôi thi đại học rớt, buồn và bế tắc. Không khuất phục, tôi xét tuyển vào trường dân lập với quyết tâm có bằng đại học. Thời gian học tôi xin vào lò bánh mỳ chỉ làm đêm, làm nhiều việc nữa để tự trang trải chi phí. Học xong tôi tìm các cơ hội việc làm để có lương cao, lấy đó làm mục tiêu phấn đấu ứng tuyển, có điều tôi bị viêm gan siêu vi B nên nhiều nơi không nhận tôi, ngay cả muốn đi xuất khẩu lao động cũng bị loại. Tôi làm việc lương thấp, chi tiêu tiết kiệm, sau 3 năm cũng có gần 100 triệu. Bạn gái tôi nhà cũng khó khăn nhưng không quan trọng vì tôi đủ tiền để cưới cô ấy.

    Sau khi cưới vợ chồng tôi ra làm riêng, rất bận, có điều ở bên nhau suốt. Chuyện vợ chồng của chúng tôi đều đặn, không kiêng cữ gì vậy mà 2 năm sau vẫn chưa có tin vui, tôi biết có điều không ổn. Chúng tôi đi khám, kết quả tinh trùng tôi yếu, không đủ số lượng, tâm hồn tôi bất động theo kết quả. Tôi biết điều trị hiếm muộn rất tốn kém, có thể thành công cũng có khả năng thất bại. Hàng năm tôi còn phải tốn thêm khoản tiền tầm soát virut trong người nữa. Công việc lại mới khởi nghiệp, chưa có nhà cửa đất đai, khát vọng thoát nghèo của tôi vẫn dang dở. Tôi hay cáu gắt, vợ là người hứng chịu. Tôi yêu vợ nhưng không cho cô ấy hạnh phúc làm mẹ, có lúc muốn đẩy vợ xa cuộc đời mình.

    Gần đây tôi còn phát hiện mình bị thoái hóa cột sống, có những ngày đau mà vẫn phải cố đi làm. Ở tuổi 33, còn quá trẻ mà tôi không biết hướng đi tiếp của cuộc đời như thế nào. taxi tải thành hưng
     

Chia sẻ trang này